Dầu sao, những điều dài dòng này chỉ là dòng cảm xúc vô cùng cá nhân của một cá nhân luôn thích xoay hướng những suy ngẫm của mình về cuộc sống của riêng cá nhân mình. Không chút gì liên quan tới chuyện đánh giá cuốn sách.
Tôi say mê những chương đầu cuốn sách này bởi ở đó chứa đựng nhiều hứa hẹn về một cuộc phiêu lưu có tầm vóc, một hành trình phiêu lưu vào lòng Ấn Độ đa sắc màu.
Tôi nói gì khi tôi nói về… 42km đầu tiên trong đời
04/12/2021
Khi về tới nhà, tôi đã nghĩ tôi sẽ không chạy 42km road nữa. Nhưng lúc này, tôi nghĩ: Đây là trải nghiệm nhọc nhằn nhưng đáng giá. Tôi đã học được nhiều điều.
Suốt những tháng ngày kể từ khi đặt chân lên hành trình này lần đầu tiên cho buổi sáng của ngày trở lại hôm ấy, tôi vẫn cứ tự hỏi mình: lý do gì để người ta vẫn háo hức bước chân lên con đường Tà Năng nhiều đến vậy?
“Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” chẳng phải một rực rỡ thoáng qua. Cuốn sách là ngọn lửa bừng cháy, nóng hổi, và nó cuốn người đọc vào như cuốn những con thiêu thân đam mê vẻ lộng lẫy và da diết của lửa đỏ.
Tôi nói gì khi tôi nói về… 42km đầu tiên trong đời
04/12/2021
Khi về tới nhà, tôi đã nghĩ tôi sẽ không chạy 42km road nữa. Nhưng lúc này, tôi nghĩ: Đây là trải nghiệm nhọc nhằn nhưng đáng giá. Tôi đã học được nhiều điều.
Cứ mỗi khi nhìn thấy hình ảnh một góc vườn hoa hay một nhịp cầu nơi tôi đã từng qua nơi thành phố nằm êm ả bên dòng Hương ấy, lòng tôi lại dềnh lên một nỗi nhớ.
[11.2015] Sáng sương đi ngang Trại sáng tác Tam Đảo
04/12/2021
Tới nay đã hơn sáu năm kể từ ngày tôi bắt gặp ngôi nhà ấy trên con đường ướt sương. Không rõ ngôi nhà có còn ở đó và người ta có còn dùng nó theo cái tên gọi ý vị mà nó mang hay không.
Tôi thích bầu không nơi này. Thích nét trầm mặc mà uy nghiêm của toà lăng mộ nằm xa xôi, nằm sâu giữa những đồi thông, nằm lọt thỏm giữa trùng điệp núi đồi.
Phải chăng từ giờ sẽ không còn ngày nắng cho tới khi mùa mưa qua đi? Tôi không rõ. Tôi chưa tỏ tường thời tiết xứ này. Những ngày nắng và mưa vẫn cứ làm tôi không ngớt ngỡ ngàng.
Tôi đã thoả nguyện ước bao năm là được tới Huế sống một quãng thời gian thật dài, thật nhẩn nha. Tôi đã được sống những ngày tháng như trong mơ của mình vậy.
Suốt những tháng ngày kể từ khi đặt chân lên hành trình này lần đầu tiên cho buổi sáng của ngày trở lại hôm ấy, tôi vẫn cứ tự hỏi mình: lý do gì để người ta vẫn háo hức bước chân lên con đường Tà Năng nhiều đến vậy?
Một năm có lẻ rồi mới lại được khoác chiếc ba lô lên vai và bước lên một hành trình núi rừng, không mới, nhưng mới theo cái kiểu những con đường cũ vẫn mang tới cho người đã từng bước đi trên nó nhiều tháng năm về trước.
Trở về sau một chuyến đi, đôi khi có muôn thứ để kể, đôi khi lại chẳng có gì ngoài vài ký ức vụn vặt khó có thể trải ra thành truyện. Bài viết này là về phần ký ức nhỏ mang tên Nhìu Cồ San.
Với tôi, thứ hấp dẫn nhất của Ngũ Chỉ Sơn là những đoạn thang gỗ bắc chông chênh trên gờ núi, bên vách đá, những đoạn thang bé xíu, trơn tuột trong mưa...
Dầu sao, những điều dài dòng này chỉ là dòng cảm xúc vô cùng cá nhân của một cá nhân luôn thích xoay hướng những suy ngẫm của mình về cuộc sống của riêng cá nhân mình. Không chút gì liên quan tới chuyện đánh giá cuốn sách.
Tôi say mê những chương đầu cuốn sách này bởi ở đó chứa đựng nhiều hứa hẹn về một cuộc phiêu lưu có tầm vóc, một hành trình phiêu lưu vào lòng Ấn Độ đa sắc màu.
“Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian” chẳng phải một rực rỡ thoáng qua. Cuốn sách là ngọn lửa bừng cháy, nóng hổi, và nó cuốn người đọc vào như cuốn những con thiêu thân đam mê vẻ lộng lẫy và da diết của lửa đỏ.
Điều thú vị bậc nhất nằm ở chỗ: phần một đi tìm một câu chuyện bị giấu kín của lịch sử, còn phần hai khai mở hai phiên bản của hai câu chuyện do hai tộc người lưu truyền.
“Không phải lịch sử chiến tranh hay lịch sử nhà nước, mà là lịch sử những con người bình thường sống một cuộc sống bình thường, bị thời đại của họ xô vào những chiều sâu kỳ lạ của một biến cố khổng lồ.”
"(...) chuyện mình thực sự đang tìm kiếm cái gì có lẽ không thể ngay lập tức biết được. Có khi phải mất cả một đời mới từng chút một hiểu ra."
Những giấc mơ ở hiệu sách Morisaki | Yagisawa Satoshi
"Nhưng thế thì sao chứ? Nghĩ cái gì, nghĩ bao nhiêu lần là quyền tự do của mình. (…) Chừng nào còn sống trên đời này, mình có quyền muốn nghĩ gì thì nghĩ, nghĩ lúc nào thì nghĩ, nghĩ cách nào thì nghĩ, nghĩ bao nhiêu lần thì nghĩ, người khác nói gì cũng mặc!"
1Q84 | Haruki Murakami
"(…) Có tuổi nào mang lá vàng ướp vào sách. Có tuổi nào nhặt lá vàng đếm cho đủ tuổi mình. Có tuổi nào nhặt lá vàng rồi ngồi khóc. Có tuổi nào nhìn đá sỏi, nhìn tường vách rêu phong, nhìn dã tràng, sò ốc. Ôi có bao nhiêu tuổi trên cuộc đời này để nhìn cho hết thiên nhiên."
Thư tình gửi một người | Trịnh Công Sơn
"Cuộc đời là một vòng luẩn quẩn, ngày hôm kia gắn với ngày hôm nay để xua đuổi hôm qua. Chúng ta tưởng mình sẽ tiến lên trong thời gian nhưng thực ra vẫn là tù nhân của quá khứ."
Thiếu nữ đánh cờ vây | Sơn Táp
“...unless you are half a hawk yourself, alone and only a sojourner in the land...”